Cánh tay đen ngòm tựa như một con rắn đen dị biến uốn lượn lao tới. Đúng lúc này, Lâm Việt xuất hiện ngay phía sau Lâm Bách. Cậu vận chuyển dương chi lực trong cơ thể, tung một cú đá cực mạnh vào đuôi trường thương. Khoảnh khắc dương chi lực truyền vào thân thương, luồng hắc ảnh đang không ngừng ăn mòn kia như gặp phải thiên địch, vội vã rút lui.
Dưới lực đẩy của Lâm Việt, ngọn trường thương tuột khỏi tay Lâm Bách bay vút đi. Gã đàn ông kia còn chưa kịp giương linh năng hộ thuẫn đã phải ngửa phắt người ra sau. Ngọn thương bạc trắng sượt sát qua gò má, mũi thương sắc bén rạch một đường dài trên mặt gã. Máu tươi như tìm được lối thoát, ứa ra xối xả từ vết thương.
Gã đàn ông trung niên trợn trừng mắt nhìn Lâm Việt: "Là dương chi lực! Tao nhớ ra rồi, mày chính là thằng ranh con lúc đó!!"
"Không ngờ mày còn có thể đuổi tới tận đây. Chết đi!"




